Thời của... phố đi bộ
15:46 30/03/2021

Liên tiếp xuất hiện tại nhiều thành phố trong hơn 5 năm qua, những tuyến phố đi bộ đã không còn là khái niệm xa lạ với cộng đồng. Đều đặn, gần như mỗi năm, chúng ta lại thấy có thêm - hoặc đề xuất có thêm - nhiều phố đi bộ tại các đô thị lớn.

Sự cứu rỗi nhiệt thành của số phận
14:57 30/03/2021

Đùng cái nhà văn Nguyễn Văn Thọ giở giói ra vẽ. Cũng chả phải hùa theo trend "nhà văn vẽ" hay gì nữa, mà chỉ đơn giản là những thét gào nội tâm, những giằng xé âm ỉ, những bão dông cuồn cuộn phải có nơi chốn để xả ra cho dịu bớt.

Đô thị phát triển nối dòng
10:56 04/02/2021


 Thời bố mẹ tôi (các cụ sinh ra cùng thế kỷ trước) gọi nơi phố xá là thành thị. Khác làng, thành thị là nơi nhà nhà sát kề, hợp thành phố, gom hàng - làm hàng - bán hàng, giao dịch - giao tiếp - giao thiệp, hóa lịch thiệp. Thời nay, ngôn ngữ hành chính gọi thành thị là thành phố, các nhà chuyên môn gọi là đô thị. Ấy vậy, đôi khi vẫn vang vọng: thành thị, thị thành, thị dân... cái hồn cái sắc những chốn đô hội, người chưa đông, sống thư thả.
 

Tôi chọn nơi này là quê hương
10:53 04/02/2021

“Tôi trở lại Việt Nam sau hơn năm thập niên rời xa và lập tức thấy như đang ở nhà. Đây chính là quê hương, nơi tôi được sinh ra và luôn hướng về trong suốt tuổi thơ qua những lá thư cha gửi từ mặt trận dân tộc giải phóng miền nam” - George Burchett bắt đầu câu chuyện.

Cụ Xuân viết báo Xuân
10:51 04/02/2021

Tôi đồ rằng nếu Tết này còn sống ở tuổi tròn 100, cụ Xuân vẫn sẽ viết báo Xuân. Cụ là nhà văn, học giả xứ Quảng Nguyễn Văn Xuân, người từ trước 1945 khi mới mười chín, hai mươi tuổi đã viết chung tuần báo Tiểu thuyết thứ Bảy với Vũ Trọng Phụng, Nam Cao, Nguyễn Tuân, Vũ Bằng, Tô Hoài, Nguyễn Công Hoan, Thâm Tâm, Lê Văn Trương,... phía bắc, với Hoàng Xuân Hãn, Đào Duy Anh, Phan Văn Hùm,... trên tờ Văn Lang ở Sài Gòn.

Men rừng thiêng và hương lúa nương Yàng
10:49 04/02/2021

Rượu cần là lễ vật trong nghi lễ thiêng và là chất men tạo niềm hưng phấn trong sinh hoạt thế tục. Chỉ với men rừng và hương lúa nương Yàng mà đại ngàn đã ngả nghiêng nghìn năm. Thần Núi, thần Sông, thần Đất, thần Nước... về giữa buôn làng vít cong cần rượu cùng những tộc người trên núi đỏ rừng xanh hòa nhịp chiêng chếnh choáng...
 

Trong gian nan thấy việc bình thường
10:46 04/02/2021

Năm 2020 này, GS,TSKH Tô Ngọc Thanh đã cập kề tuổi 90. Đấy là theo giấy tờ khai sinh. Còn ông bảo: Các cụ ở làng nhớ tôi được sinh ra vào năm lụt to, tức là trước đó vài ba năm, 1930 thì phải, như vậy là năm nay chẵn chín chục rồi đấy. Mà thật ra nước mình thì năm nào chẳng lụt, vài ba năm lại có một trận. Lâu rồi, trí nhớ cũng mờ sương, chuyện còn chuyện mất.

Nguyên trâu chuyển động
10:41 04/02/2021

Nguyên trâu tóc túm buộc đằng sau mũ lưỡi trai bết dính trên đầu, mắt nheo nheo rổn rảng cười khề khà nói. Tân sửu niên này chẳng phải năm tuổi, nhưng chắc sẽ là một tốt tươi với Lê Đình Nguyên (ảnh bên), bởi cái nickname trâu do họa sĩ Lê Thiết Cương đặt cho đã dính chặt vào lão, kể từ triển lãm cá nhân Trâu Nguyên lần thứ nhất năm 2010 tại gallery 39 Lý Quốc Sư. Nguyên trâu rồi Nguyên chao Nguyên mắm vì cái lẩn thẩn lần mò vào các làng biển mua cá tươi về ủ lấy nước mắm nhĩ ăn rồi tặng bạn bè, hay biệt tài làm chao cũng khét tiếng, tên gì thì tên cuối cùng vẫn đọng lại một Lê Đình Nguyên nhà điêu khắc đang thành công và được ưa chuộng bây giờ...

Rap Việt thời hoàng kim đã điểm?
10:38 04/02/2021

Nửa cuối năm 2020, khi các gameshow ca nhạc truyền hình tưởng như đã hết chiêu để chiều khán giả, rap đến như một thứ “phao cứu sinh”. Đùng một cái, hai cuộc thi rap cùng lúc nổ ra trở thành tâm điểm dư luận. Thành công của rap ở thời điểm này liệu có bất ngờ và có chút ăn may?

Mộng Bích vẽ như là sống
10:36 04/02/2021

Một trong những sự kiện hội họa gây chú ý nhất của năm 2020 này chắc chắn là triển lãm cá nhân của họa sĩ Mộng Bích, tiêu đề Đi giữa hai thế kỷ. Triển lãm trưng bày 30 bức tranh lụa và bột mầu, ký họa của bà, được hoàn thành rải rác qua nhiều thập kỷ, cho thấy hành trình sáng tác nghệ thuật bền bỉ của một họa sĩ tuy nhẫn nại gồng gánh trên vai đủ các trách nhiệm xã hội và gia đình nặng nhọc nhưng vẫn dành cho nghệ thuật một tình cảm thuần khiết, tươi đẹp.