Di bố phù
12:00 16/01/2021

1 Chạp về, gió lùa ràn rạt qua từng ngõ hẻm, nội nhìn ra bến, một chiều the thắt. Hai mươi ăn nam rồi, sao đìu hiu vậy, ghe chưa cập bến. Năm nay mần ăn bết bát, dịch thì thấp thỏm, chắc bông lên trễ. Má thở dài, nhìn chiều bảng lảng trôi dần về tây. Bến Bình Ðông mọi năm giờ này đã tíu tít mấy cái ghe từ miệt Tiền Giang, Sa Ðéc, Vĩnh Long cập bến. Vạn thọ, cúc đại đóa, tắc kiểng phủ rợp cả khúc sông. Trên bến thiên hạ nô nức sắm Tết, dưới dòng thuyền ghe tấp nập. Năm nay sao thấy lợt lạt quá chừng. Biết Tết có về hông?

Ðọc Mùi lửa của Hữu Ước
07:39 12/12/2020

Mùi lửa là tập thơ thứ sáu, sau các tập Nốt trầm, Và giọt thời gian, Thơ chơi, Ngẫu hứng thơ, Một mình của Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, nguyên Tổng Biên tập báo An ninh thế giới, Tổng Biên tập báo Công an Nhân dân (CAND), một nhà báo có nhiều đóng góp, nhà hoạt động nghệ thuật mà tài năng được thể hiện trên nhiều lĩnh vực: hội họa, âm nhạc, văn học.

Chuyện hai người đàn bà
09:03 05/12/2020

Chuyện Tư Hậu ăn cắp vàng đã đồn khắp chợ. Ai còn lưng lửng nghi ngờ, dần dà thành tin hết. Bởi lẽ nhắc tới cái tên, người ta còn in rờ rỡ trong đầu chuyện giựt chồng. Một lần bắt gặp chín lần không, biết đâu cái thói chiếm của người đã ăn sâu vô máu người đàn bà đó.

Đàn bà
19:16 27/11/2020

1 Ngả mình xuống tấm nệm xốp đã cũ, Ngân khe khẽ nhắm mắt cố ru mình vào giấc ngủ. Từ ngày sinh con cơ thể thay đổi, sức khỏe cũng yếu đi nhiều. Phải mất mấy tháng sau sinh Ngân mới dám nhìn mình trong gương. Thật, chẳng còn dấu tích của dáng hình “mình hạc xương mai” trước kia nữa.

Mười hai con suối
09:21 21/11/2020

Là một nghìn bốn trăm hai mươi sáu ngày mình chưa gặp nhau. Hưng cười, suýt hóc cà-phê. Té ra, em chẳng thay đổi chi mấy, vẫn cái tật ưa đếm. Phải chi hồi đó, em nghe anh, học thêm kế toán thì hay. Lài cười, anh cũng không hề thay đổi, mở miệng vẫn câu “phải chi, em nghe anh”.

14:32 12/11/2020

Xuống mua thêm thuốc bác sĩ kê đơn ngoài cho bố nên Vy không theo kịp xe cáng đẩy ông từ phòng mổ về lại phòng hậu phẫu. Thang máy đông cứng, cô lếch thếch xách đồ chạy lên lối cầu thang bộ.
 

Cây hoàng lan trong bão
16:00 06/11/2020

Sẩm tối ngày hôm ấy trời bắt đầu lắc rắc mưa. Mâm cơm dọn ra chỉ có một mình, Miền ngồi phía nào cũng thấy trống.

Chiếc ví
11:46 31/10/2020

Mua xong vé tàu hỏa, Tổng Giám đốc Quang Phát thả mình lên chiếc ghế sắt ngồi đợi. Tiếng là tổng giám đốc một công ty lớn, làm ăn phát đạt nhưng chỉ trừ những hội nghị quan trọng hoặc những buổi ký kết hợp đồng ông mới đi xe con. Những chuyến đi ít nhiều được thư thả thì dù xa mấy Quang Phát cũng ra ga đi tàu. Cái thói quen này của ông có người khen nhưng cũng lắm lời bình phẩm, thậm chí có đồng nghiệp cho rằng ông “làm hàng”, một hình thức đánh bóng tên tuổi. Quang Phát không bao giờ bắt lời hoặc giải thích trước những bình phẩm ấy. 

Người ở lại
15:21 24/10/2020

1 Cơ duyên đầu tiên của tôi với Dạ - đứa em nuôi duy nhất, đến trong một bữa mưa dầm tháng 6. Ðơn vị vừa hành quân qua một đoạn đường dài và dừng chân nghỉ đêm ở một ngôi làng hoang tàn vì pháo giặc. Lác đác một vài thanh niên trở về thám thính tình hình. Bằng mớ tiếng Việt pha Khmer lơ lớ, họ kể rằng làng vừa xảy ra một cuộc giao tranh, và quân Khmer đỏ đã không nương tay trút những loạt pháo vào ngôi làng, kể cả những ngôi chùa mà nhiều người dân chạy vào trú ngụ.